Giới thiệu: Bối cảnh truyện đời thường xen lẫn yếu tố tiên hiệp, nhân vật nam nữ chính lại cách nhau mấy mươi tuổi, kẻ là phàm nhân, người lại thuộc giới tu tiên. Liệu giữa họ lại có thể xảy ra cốt truyện gì...?
Nhiều người nghĩ đó là khi sự thất vọng chạm đáy, hay khi những cuộc cãi vã xé nát tâm can. Nhưng với tôi, câu trả lời lại bình thản đến lạ lùng: Là khi tôi nhận ra suốt ba năm qua, tôi đã diễn một vở kịch độc thoại, và người tôi yêu say đắm chỉ là một hình bóng do chính tôi thêu dệt nên.
Cha tôi chính là một ví dụ sống động như vậy. Không phải kiểu “bình thường hơi nghiêm khắc”, mà là nghiêm khắc theo phong cách kinh điển — kinh đến mức nhiều năm sau tôi vẫn còn rùng mình mỗi khi nhớ lại.
Phép tính của cha: Bài học về "đồng tiền vừa vặn" cho con ngày nhập học đại học. Đó không chỉ là hành trang cha gửi: không thừa, không thiếu, mà là gói trọn yêu thương.
Kinh nghiệm của cha mẹ là thứ đã cũ, còn trải nghiệm của con mới là cuộc đời. Đừng vì mình "đã nếm qua" mà tước đi quyền được tò mò và tận hưởng những niềm vui bé nhỏ của con.